《贾生》·李商隐 《jiǎ shēng》·lǐ shāng yǐn 宣室求贤访逐臣,贾生才调更无伦。
xuān shì qiú xián fǎng zhú chén , jiǎ shēng cái diào gèng wú lún 。
可怜夜半虚前席,不问苍生问鬼神。
kě li。
《贾生》古诗带拼音如下:xuān shì qiú xián fǎng zhú chén 宣室求贤访逐臣,jiǎ shēng cái diào gèng wú lún 贾生才调更无伦。
kě lián yè bàn xū qián xí 可怜夜半虚前席,bù wèn cāng shēng 。

贾生拼音:[jiǎ shēng]。
《贾生》是唐代诗人李商隐的一首借古讽今的咏史诗,意在借贾谊的遭遇,抒写诗人怀才不遇的感慨。
其着眼点不在个人的穷通得失,而在于指出封建统治者不能真正重视人才,使其在政治上发挥作用。
诗。
贾生拼音版:宣室求贤访逐臣(xuān shì qiú xián fǎng zhú chén),贾生才调更无伦( jiǎ shēng cái diào gèng wú lún)。
可怜夜半虚前席(kě lián yè bàn xū gián xí),不问苍生问鬼神(bù 。

贾生古诗带拼音注音版如下:xuān宣shì室qiú求xián贤fǎng访zhú逐chén臣,jiǎ贾shēng生cái才diào调gèng更wú无lún伦。
kě可lián怜yè夜bàn半xū虚qián前xí席,bú不wèn问cāng苍shēng生wèn问guǐ鬼shén神。