岘 读音:[xiàn]部首:山五笔:MMQN 释义:1.〔~山〕山名,在中国湖北省。
亦称“岘首山”。
2.小而高的山岭。
吮:拼音是shǔn,意思是把嘴唇聚拢在有小口的物体上吸取东西。
佞:nìng 1.有才智,旧时谦称:不~。
2.善辩,巧言谄媚:~岘:xiàn 1.〔~山〕山名,在中国湖北省。
亦称“岘首山”。
2.小而高的山岭。
钊:zh。

登 岘 山拼音 yu zhu zi deng xian shan 第三声第一声第三声 第一声第四声第一声
shuǐ luò yú liáng qiǎn,tiān hán mèng zé shēn 。
水落鱼梁浅,天寒梦泽深。
yáng gōng bēi shàng zài,dú bà lèi zhān jīn 。
羊公碑尚在,读罢泪沾襟。
作品原文 《与诸子登岘山》唐·孟浩然 人。

与诸子登岘山拼音版 ren shi you dai xie , wang lai chéng gu jin 人事有代谢,往来成古今。
jiang shan liu sheng ji , wo bei fu deng lin 江山留胜迹,我辈复登临。
shui luo yu liang qian , tian han meng。