唐诗孟浩然《初秋》的拼音《初秋》táng mèng hào rán 唐 孟浩然 bú jué chū qiū yè jiàn cháng,qīng fēng xí xí chóng qī liáng 。
不觉初秋夜渐长,清风习习重凄凉。
yán yán shǔ tuì máo zhāi jìng,jiē xià cóng。
初秋唐孟浩然拼音版:bù jué chū qiū yè jiàn cháng,qīng fēng xí xí chóng qī liáng。
不觉初秋夜渐长,清风习习重凄凉。
yán yán shǔ tuì máo zhāi jìng,jiē xià cóng shā yǒu lòu guāng。
炎。

《初秋》是唐朝孟浩然创作的一组七言古诗。
以下是这首古诗的拼音与汉语对照版:初chū秋qiū 不bù觉jué初chū秋qiū夜yè渐jiàn长cháng , 清qīng风fēng习xí习xí重zhòng凄qī凉liáng 。
炎yán炎yán暑shǔ退tuì茅。
yán yán shǔ tuì máo zhāi jìng , jiē xià cóng shā yǒu lòu guāng 。
炎炎暑退茅斋静,阶下丛莎有露光。
《初秋》的基本内容的扩展:《初秋》是唐代诗人孟浩然创作的一首七言绝句,该作者还著有《孟浩然集。

凉风习习重凄凉。
zhong?chong?重读作:[chóng]原文:初秋 孟浩然 不觉初秋夜渐长,清风习习重凄凉。
炎炎暑退茅斋静,阶下丛莎有露光。
译文:不知不觉进入初秋之后夜晚又变长了,清风徐徐让凄凉的感觉越来越浓厚,炎炎夏日总算过去,夏虫已不再叫了,我。